Cô nhìn Quý Hải:
– Em không biết có
diễn được không, nhưng em nói thật, em không thích ba em.
– Vậy thì em hãy diễn
tả sự căm ghét của em đối với ông ta.
– Dạ.
Lập Quân ngồi trong
một góc, anh há hốc mồm nhìn Cát Tường diễn xuất.
Cô bé biểu lộ sự
căm ghét đối với cha của mình:
– Lẽ ra ông không
nên để có tôi. Mười tám năm nay, tôi đã vừa căm ghét vừa tha thiết muốn gặp lại
ông. Ông đã tạo ra tôi rồi vô trách nhiệm bỏ đi. Lúc ba tuổi, tôi đã sớm biết
như thế nào là nỗi khổ không cha, không mẹ ....
Quý Hải vỗ tay:
– Em không qua trường
lớp, nhưng diễn xuất như thế này là khá lắm. Bây giờ anh giao cho em một kịch bản
phim để về nhà đọc nghiên cứu. Nếu em nhận lời, chúng ta thảo luận hợp đồng. Thời
gian quay phim là bốn tháng, hợp đồng cho em là hai mươi lăm triệu. Đúng ra bốn
tháng, hai mươi lăm triệu không phải là số tiền lớn. Tuy nhiên, em có thể nhận
hết một lần, và xe công ty sẽ đưa đón em.
Cát Tường cấu mạnh
vào tay mình. Hai mươi lăm triệu đồng. Cô có nằm mơ không? Chưa bao giờ cô dám
nghĩ mình có năm trăm ngàn đồng chớ đừng nói là hai mươi lăm triệu. Trái tim
Cát Tường bừng lên tia hy vọng, cuộc đời cô sẽ thay đổi.
Bà Hiển đon đả đón
khách, hai người khách sang trọng đi xe Madaz de Lux.
– Dạ, hai chú cần
gì ạ?
– Tôi muốn nói chuyện
với bà.
– Muốn nói chuyện với
tôi? - Bà Hiển vui vẻ - Hai chú ngồi đi.
Bà quay ra sau:
– Cát Tường! Làm
hai ly nước cho khách!
Cát Tường hồi hộp
nhìn ra, cô đã muốn rụng cả tim khi nhìn thấy hai người vào quán rồi.
Quý Hải ôn tồn:
– Số là chúng tôi cần
người đóng vai chính cho bộ phim sắp bấm máy, và quyết định chọn em Cát Tường.
– Cái gì? Chú nói
chọn con Cát Tường nhà tôi? - Bà Hiển bật cười - Nó mà đóng phim cái nỗi gì.
Theo thằng Hiếu nhà tôi toàn là nhảy cóc nhảy nhái, xem mà chướng cả mắt.
Quý Hải nghiêm giọng:
– Bà hãy cho cô ấy
được làm việc với chúng tôi, thời gian bốn tháng. Chúng tôi ứng trọn hai mươi
lăm triệu ngay sau khi ký hợp đồng.
Bà Hiển tròn mắt và
giọng nói thành cà lăm:
– Chú ... sẽ trả
hai mươi lăm triệu ... ngay bây giờ?
– Phải!
Bà Hiển bàng hoàng
quay nhìn Cát Tường. Giọng bà trở nên ngọt xớt:
– Có đúng là đi
đóng phim không con?
– Dạ phải đó mợ.
Con đã đến hãng phim rồi. Vả lại, nếu hợp đồng ký còn có cả luật sư nữa.
Bà Hiển xởi lởi:
– Nếu hai chú thấy
nó có khả năng đóng phim thì tôi nhận lời.
Nãy giờ ngồi phía
trong, bây giờ Hiếu mới đi ra. Anh chào Quý Hải. Bà Hiển vồn vã:
– Hiếu! Con biết
hai người này không?
– Dạ, con biết đạo
diễn Quý Hải, mẹ ạ.
Bà Hiển thở phào:
– Như vậy thì mẹ an
tâm.
Hợp đồng được ký,
nhận hai mươi lăm triệu, mắt bà Hiển sáng rỡ. Chỉ chờ cho khách về, bà đưa những
tờ giấy bạc được cột ngay ngắn lên môi mình:
– Đã đến lúc con trả
hiếu cho mợ rồi đó Cát Tường. Mợ biết con sẽ làm được việc mà. Tiền này mợ cất
giùm con.
Hiếu khó chịu:
– Mẹ nên đưa Cát Tường
một ít, để mua sắm quần áo.
Bà Hiển lườm con:
– Mày làm gì phải
nhắc nhở tao vậy hả? Tự tao biết sắp xếp, đừng có cái kiểu “trứng khôn hơn vịt”
nghen con!
Hiếu lảng ra, anh nắm
tay Cát Tường kéo đi:
– Sao anh chưa bao
giờ nghe em nói gì về chuyện đóng phim cả?
– Em mới gặp người
ta hôm qua, không ngờ sáng nay họ đến đây. Em cũng hy vọng làm có nhiều tiền
giúp mợ.
Hiếu không vui,
không phải anh ganh tỵ với sự may mắn của Cát Tường, mà một linh cảm cho anh biết,
rồi Cát Tường sẽ bay đi. Cô sẽ không còn đi tìm anh để mong ở anh một sự che chở
mỗi khi bị mẹ anh xéo xắt. Và còn nữa, sẽ có nhiều gã đàn ông hơn anh bao quanh
Cát Tường. Cô vẫn vô tư xem anh như anh trai của cô. Có bao giờ cô biết trái
tim anh thổn thức vì cô. Anh âm thầm lo lắng bảo vệ cho cô. Tình yêu đơn
phương, em có rõ cho anh không bé Chuột Lắt?
Còn nhớ lúc em còn
nhỏ, mỗi lần phi cơ bay ngang nhà là em khóc thét lên, ông chặt lấy anh.
Bây giờ em đã lớn,
không sợ điều phi lý ấy nữa, nhưng anh vẫn cứ mong điều đó xảy ra, để anh được
ôm em trong vòng tay của mình.
– Mày giỏi quá há!
Thúy Hòa ném mạnh
cuốn sách lên bàn, cô gườm gườm nhìn Cát Tường.
– Đi đóng phim, đưa
cho bà già một lúc hai mươi lăm triệu một cách ngơn ơ.
Bây giờ bả xem trọng
mày hơn tao, mắng mỏ tao suốt ngày luôn. Mày ngon quá rồi!
Cát Tường lặng im,
cúi đầu vào trang sách. Đó là cách để cô đối phó với những cơn thịnh nộ khó chịu
của Thúy Hòa. Nhưng hôm nay, sự im lặng của cô lại càng như trêu gan Thúy Hòa,
cô giận dữ kéo mạnh tóc Cát Tường ra sau:
– Đừng có cái kiểu
lầm lì “mũ ni che tai” của mày! Mày thật đúng với câu người ta nói:
“Lù khù vác lu mà
chạy”.
♫ Tìm nhac mp3 ♫